Vài kỷ niệm với bạn tôi,

 

Nguyn T Cưng

(1947 – 2009)

 

 

                                                                                          Nguyên Giao

 

 

 

 

 

Nguyễn Tự Cường không những học chung cùng lớp ở trường trung học Chu Văn An (CVA) từ thời ở Chuồng Ngựa, mà c̣n là hàng xóm với tôi ở khu Nguyễn Tri Phương giữa Trường đua Phú Thọ, và sân Vận động Cộng ḥa trong Chợ Lớn.

 

Tôi c̣n nhớ sau biến cố chấm dứt Đệ Nhất Cộng Ḥa tháng 11, năm 1963, hàng chục những cuộc biểu t́nh, và đảo chánh theo sau, cùng với lúc phong trào nhạc trẻ rất thịnh hành ở Sài G̣n, đă ảnh hưởng trực tiếp vào sinh hoạt của lũ học tṛ ở lứa tuổi 16, mới lớn như tụi tôi.

 

Trong Lớp Đệ Nhị B1; Trường (Mới) Chu Văn An - Năm 1964

Từ trái: Bùi Kim Bảng (1), Lại Đức  Hùng (2), NGUYỄN TỰ CƯỜNG (3),
Nguyễn Anh Giao (4 ), Nguyễn Thẩm Huỳnh (7), Đặng Tuấn Long (8)

 

 

Tại nhà Cường, phải đợi khi bác thân sinh ra Cường là bác Nguyễn Đoan Tự (lúc đó cũng là một giáo sư – sau thành giám học - ở CVA) vắng nhà, Cường nhiều lần biểu diễn rất sống động làm guitatist a terre (vừa đánh đàn Tây ban cầm, vừa lăn trên mặt đất), và nhái giọng chẳng khác ǵ ‘Quốc trưởng’ Nguyễn Khánh, “Giờ này ở Paris, de Gaulle cũng đang làm conference de presse như tôi!” làm mấy đứa CVA tụi tôi ôm bụng, ḅ ra cười ở sàn nhà.

 

Sau khi hoàn tất chương tŕnh trung học năm 1965, theo hoàn cảnh khác nhau, chúng tôi phân tán mỗi đứa một nơi.

 

Cho đến năm 1972, sau một chuyến đi xa & dài, tôi mới trở lại Sài G̣n, và t́nh cờ gặp lại Cường trong một bữa ăn tối khá thịnh soạn trong một nhà hàng ở trung tâm Sài G̣n. Cường – lúc đó đang làm cho Phủ Tổng Ủy Dân Vận của ông Hoàng Đức Nhă - đă được trang trọng xướng danh là một thành viên chính thức của Lyons Club ở Sài G̣n.

 

Đó là lần cuối chúng tôi đă gặp nhau ở Việt Nam.

 

Thật bất ngờ, và mừng rỡ tại Little Saigon trong một buổi họp để vận đông thành lập Mạng Lưới Nhân Quyền năm 1997, tôi – từ San Diego lái xe 100 dặm lên – và Cường từ Virginia bay 3 ngàn dặm qua, t́nh cờ đă nhận ra nhau từ hai góc xa nhất của pḥng hội! Hai đưa chúng tôi đă ứa ra nước mắt vui mừng được tái ngộ!

 

Nhiều năm tiếp theo, Cường và tôi đă có dịp gặp gỡ, ôn lại những chuyện cũ, và những biến cố ở Việt Nam, ăn uống, đến thăm mấy lần, căn nhà của Cường ở Fairfax, Virginia, và của tôi, ở San Diego, California, cách xa nhau 3 ngàn dặm, từ góc này, chéo qua chiều ngang của lục địa Mỹ bao la.

 

Do đó tôi đă có dịp tận mắt chứng kiến nhiều lần Cường thể hiện ḷng thương mến bạn bè, và những đóng góp của Cường trong vai tṛ một activist tự nguyện, có kiến thức & khả năng hơn nhiều người, trong những nỗ lực chấm dứt chế độ độc tài, vô luân, giúp Việt Nam được tự do và dân chủ. Tại nhà Cường, có một lần chúng tôi đă làm việc thâu đêm suốt sáng với linh mục Nguyễn Hữu Lễ, soạn thảo bài thuyết tŕnh bằng Anh ngữ để linh mục điều trần về những vi phạm nhân quyền, và tự do tôn giáo ở Việt Nam của bạo quyền Hà Nội, ở Quốc Hội Hoa Kỳ sáng hôm sau.

Từ trái: Phạm văn Thịnh, Nguyễn Viết Kim, Thúy Liễu, Bùi Bảo Sơn, GS Nguyễn văn Kỷ Cương, GS Nguyễn Phương Đàn,Hoàng Vĩnh Tiến, Nguyễn Thị Lâm, Ngọc Diệp, Nguyễn Anh Giao, và NGUYỄN TỰ CƯỜNG

(August 2001 * Toronto)

Một trong những lần gặp gỡ khó quên là tại Toronto, năm 2001, do thân hữu Bùi Bảo Sơn mời, và tiếp đón. Ở đấy, chúng tôi được dịp diện kiến lại thầy Nguyễn Văn Kỷ Cương và phu nhân, là giáo sư Phương-Đàn, từng dạy - cũng môn - toán ở trường Gia Long.

 

Mấy ngày hôm nay, những tin tức về tai nạn bị lật thuyền ở Thái Lan xảy ra đột ngột cho Cường đă làm cho tôi sững sờ, và suy ngẫm lan man. Tôi nhớ đến một văn hào nổi tiếng nào đó đă có viết, “… Rồi những người mà ta yêu thương - và thật sự yêu thương ta - cứ lần lượt bỏ ta ra đi … ”

 

Làm sao ngăn chặn thực trạng năo ḷng là số bạn thân thiết đếm trên đầu ngón tay của tôi – đúng lúc năm (ta) đang hết, Tết (Kỷ Sửu) sắp đến - vừa sụt xuống một người! Nhất là Cường, và tôi đă là bạn khá thân thiết với nhau, như vậy đă suốt 50 năm trời …

 

Điều mà tôi thấy đáng để ư - có thể coi là ly kỳ - là Nguyễn Tự Cường lúc sống, đă làm được nhiều chuyện tôi rất mến phục, thế mà vừa mới ra đi, cũng lại đă tác động được bạn bè chung quanh gần gũi, thân thiết với nhau hơn.

 

Thử hỏi mấy ai có thể làm được những chuyện đó, như bạn tôi, Nguyễn Tự Cường?

 

Không biết làm thơ, tôi xin được mượn hai câu hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để tiễn đưa bạn tôi:

 

“Xin cho một người vừa nằm xuống

Thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang"

 

 

Nguyên Giao

January 18, 2009

San Diego, Hoa Kỳ